Dear Gray,
Cậu giờ ở đâu? Điều tệ nhất là tớ không còn mơ thấy cậu, hoặc cậu đã thoát khỏi mọi chuyện, hoặc khoảng không gian chung của chúng ta giờ đã mờ dần, mờ dần…Cậu thôi không còn bận tâm đến tớ như cậu tin rằng cuối cùng thì điều kỳ diệu đã mỉm cười với ai xứng đáng và chân thành.
Nhưng Gray ơi, chiếc ly đã vỡ, dù tớ đã cố dán bằng những thứ tốt nhất vẫn không thể che hết những vết nứt bên trong nó. Hôm nay, như những ngày thứ 7 khác, tớ ngồi với anh ấy. Tớ thấy những kỹ niệm giữa 2 người họ, tớ ghen tị với những gì họ trân trọng, những ghi chú, những nút thắt của tình yêu được gọi là đâu tiên. Tim tớ như vỡ ra, chiếc ly giãy dụa đối mặt với mãnh vụn đang muốn phản chủ. Sau 2 năm quen nhau, sau những ngọt ngào, những cay đắng, những sự dối trá sắp đặt, nó vẫn không thể là tình yêu. Gray ơi, chẳng lẽ 2 năm chưa đủ cho một sự ngộ nhận, hay tớ tin anh ta chối bỏ mọi thứ, anh mù quáng chối bỏ trái tim tớ. Có lẽ đó là thứ tình yêu không đến từ trái tim.
Nếu bây giờ cậu hỏi, còn đau không, tớ sẽ thừa nhận rằng tim tớ vẫn còn vị đắng. Thứ mùi hoa ấy, đường Lê Duẫn, công viên, bức tường, mùi của anh, Giáng Sinh, một mình, tin nhắn, lừa dối..
Vì em chưa bao giờ là người mạnh mẽ, vì Lily của em vẫn chưa thể vực dậy sau một giấc ngủ dài. Cô ấy vẫn đang chịu cái rét mùa đông một mình với tấm thân trần tựa gối đang nhìn vào bóng đêm qua khung cửa. Cô hứng thú với đêm, như tin rằng chỉ trong đêm, tiếng động sẽ là âm thanh lớn nhất, hình ảnh sẽ thành vật sáng nhất, sự cô đơn có thể thành hi vọng.. Lily đáng thương của em vẫn gầy gò bám chặt quá khứ, cô níu kéo quá khứ như những hi vọng sống nhỏ nhoi bám chặt cuộc đời mình, một ý nghĩa của sự tồn tại. Cô chờ Mark bước ra đến ôm chặt mình, dắt mình thoát khỏi sự ngột ngạt của hiện tại. Tất cả chỉ là ảo tưởng, nên Lily mãi mãi bị kẹt trong em, hoặc em chưa thể giải thoát cho sự đau đớn lẽ ra em không nên tạo dựng.
!!!
“Mọi chuyện rồi đâu cũng vào đấy”,
Chào cậu, hãy tin vào hạnh phúc của tớ.
27/8/11,
Mây của cậu.
No Comments on "To G - 27/08"